Em hãy miêu tả cảnh một đêm trăng ở quê em mà em cảm thấy thích nhất – Bài làm 1

Hôm nay là ngày rằm, cũng như mọi đêm rằm khác, trăng đêm nay rất sáng và tròn. Nhưng em cảm thấy trăng đêm nay đẹp hơn mọi đêm khác.

Ngoài trời, gió thổi hiu hiu. Trong vườn, mấy khóm hoa nhài nở hoa trắng xoá. Những bông hoa xếp tròn lại trông như mâm xôi trắng. Trên cây quỳnh, những nụ hoa đang thi nhau nở trông như những nghệ sĩ đang thổi kèn. Tiếng kèn vi vút du dương, lúc trầm lúc bổng như muốn đưa em vào giấc mộng. Trong ao chứa đầy nước được ánh trăng soi xuống tràn khắp mặt ao. Khi gió thổi qua, mặt ao lăn tăn gợn sóng, trông mặt ao như được mặc một chiếc áo mới có những sợi kim tuyến bằng vàng thật đẹp. Anh trăng len lỏi soi vào những bụi tre. Trong rặng tre gió đang dạt dào cất lên những điệu đàn bất tuyệt. Trên lá tre, ánh trăng đọng lại trông như những hạt vàng từ trên trời rơi xuống và mắc lại trên lá. Những chị tre nghiêng mình soi bóng xuống mặt ao và mỉm cười vì các chị cảm thấy mình đẹp hơn khi được ánh trăng tô điểm. Các chị cần phải duyên dáng vì các chị sắp ra mắt các chàng công tử cá từ dưới mặt ao ngoi lên. Các chàng thường lên mặt nước chơi vào những ngày rằm để thướng thức ánh trăng tuyệt đẹp. Cánh đồng quê em rực rỡ trong ánh “trăng khuya sáng hơn ánh đèn”. Lúa đã chín vàng lại được ánh trăng tô điểm nên càng đẹp hơn. Cánh đồng như một tấm thảm vàng tuyệt đẹp. Từng làn gió lướt qua mát rượi. Cánh đồng lúa như những vệt sóng nhấp nhô đuổi nhau đến tận chân trời. Hương lúa mùa quyện vào gió toả ra khắp cánh đồng một mùi thơm thoang thoảng. Dưới ánh trăng sáng tỏ, em cùng mấy bạn hàng xóm nhảy múa thật vui. Mấy cụ già ngồi trò chuyện, uống trà và ngắm trâng ở trên hè.

Em rất thích đèm trăng hôm nay. Đêm trăng đã để lại cho em ấn tượng về những cảnh đẹp của quê hương, những trò chơi vui vẻ của em với các bạn. Khi nghĩ đến đêm trăng là em lại nghĩ đến quê hương Việt Nam yêu dấu, kiên cường.

Xem thêm:  Em đã từng được chứng kiến một chú công an đang làm nhiệm vụ. Hãy tả lại hình ảnh đó - Văn mẫu lớp 6

Em hãy miêu tả cảnh một đêm trăng ở quê em mà em cảm thấy thích nhất – Bài làm 2

Vào những ngày đẹp trời, cứ mỗi buổi tối, ông trăng tròn lại xuất hiện trên bầu trời, trên những ngôi nhà cao tầng. Ông trăng bay lơ lửng, toả cái nhìn trìu mến xuống thành phố Hà Nội thân yêu.

Buổi tối ngày hôm ấy mới đẹp làm sao. Tôi ra ngoài ban công nhìn ánh trăng toả. Trăng tròn vằng vặc từ từ bay lên theo gió. Ánh trăng sáng đến nơi nào, nơi đó lại cất lên tiếng hát, tiếng cười vui vẻ. Trăng đêm nay soi sáng xuống đất Việt Nam. Trăng sáng vằng vặc chiếu khắp thành phố, làng mạc, núi rừng, nơi quê hương thân thiết của mọi người. Trăng soi sáng những ống khói nhà máy chi chít, cao thẳm, rải trên đồng lúa bát ngát vàng thơm, cùng với nông trường to lớn, vui tươi. Cũng từ vầng trăng này, làn gió nhè nhẹ, mát rượi toả ra làm tuôn chảy những ánh vàng tràn lên phố phường, trải dài trên khắp thành phố. Tôi nhìn trăng, nhìn mãi, nhìn mãi và nghĩ tới sự tích chú Cuội ngồi trên cung trăng. Kể ra chú Cuội cũng tài thật, ngồi mãi bên gốc đa của mình mà không đi đâu cả. Nghĩ đến chị Hằng mỗi năm chỉ xuống chơi với các em thiếu nhi một lần vào Trung thu, tôi lại nhớ, nhớ chị lắm! Tôi ước mong chú Cuội sẽ lại trở về sống với con người, chị Hằng sẽ xuống chơi với các em vào những ngày mười lăm hàng tháng. Nhưng cái ước mong đó chỉ là ảo ảnh, hi vọng mỏng manh. Trăng dấp dới giữa muôn vạn vì sao. Ánh trăng lọt vào đáy giếng, chấp chới vẫy gọi những chiết gầu múc nước, mặt giếng lung linh, toát hơi nước mát rượi tạo ra một luồng không khí trong lành. Ánh trăng óng ánh toả trên khắp cành cây, hoa lá để rồi chúng toát ra một màu vàng tươi đẹp. Trăng chiếu xuống dưới đường làm những khuôn mặt thanh niên tươi trẻ hơn. Trăng cũng có một tình yêu vĩnh cửu như con đối với mẹ. Trăng yêu trái đất của mình, yêu quí hành tinh của mình, yêu quý những con người thông minh cần cù sáng tạo, yêu lao động của mình. Hình như trăng đặc biệt yêu quý những em nhỏ đang vui chơi, học hành dưới mái trường mà trăng đã ôm ấp tận trong tim. Trăng còn toả ánh sáng của mình vào những chậu cây cảnh để cây có nhiều sự sống hơn. Trăng cứ hiện lên trước mắt tôi, không bao giờ dứt ra được trong đêm nay. Tôi mơ mộng, tưởng tượng như trăng đang đến sát bên mình và khẽ nói với tỏi:

Xem thêm:  Tìm và phân tích nội dung nghị luận trong văn bản Tinh thần yêu nước của nhân dân ta của Hồ Chí Minh

–   Bạn làm gì đấy?

Tôi trả lời:

–  Tôi đang mơ mộng đấy!

Đến khi giật mình trở lại, tôi mới biết đó không phải là trăng, chỉ là tôi tưởng tượng ra mà thôi. Trăng còn phải đi đây, đi đó xem đất nước của mình chứ. Sao hôm nay tôi kì lạ vậy, cứ mơ mộng, tưởng tượng suốt? Vì ánh trăng đêm nay đấy các bạn ạ! Các bạn có thấy trăng đẹp không? Tôi thầm cảm ơn trái đất đã tạo nên vầng trăng đẹp như thê này để tôi yêu đời hơn, mơ mộng hơn, học giỏi hơn. Tôi rất sợ, sợ lắm khi trăng bị làm sao đó. Tôi ngồi ngắm trăng cho tới lúc trăng tan dần. Sao trăng lại tan? Tôi tự hỏi tôi. Một đám mây không biết từ đâu bay đến, chen vào vầng trăng, che lấp vầng trăng và vầng trăng cũng tan dần. Thế là buổi tối ngày mai, tôi mới gặp lại được vầng trăng. Một ngày dài quá, dài quá, tôi không biết có chịu đựng được không. Tôi đang nhìn theo bóng dáng trăng thì mẹ tôi gọi tôi vào ngủ. Tôi không muốn ngủ chút nào nhưng vẫn phải vào. Vào trong chăn, tôi vẫn còn nghĩ đến trăng và thiếp đi lúc nào không biết, vầng trăng đã đi tận vào trong giấc ngủ, vào tận trong giấc mộng của tôi.

Trăng đêm nay đã để lại cho tôi nhiều ấn tượng sâu sắc. Dù đi đâu rất xa, dù có ở nơi nào đi nữa, nhưng tôi sẽ không bao giờ quên vầng trăng tròn vằng vặc. Tôi sẽ không bao giờ quên.
Xem thêm:  Bài số 128. Nét độc đáo về nghệ thuật trong bài thơ Mưa của Trần Đăng Khoa

Em hãy miêu tả cảnh một đêm trăng ở quê em mà em cảm thấy thích nhất – Bài làm 3

Cả nhà đang chìm trong giấc ngủ ngon lành. Bên ánh điện hồng, em vẫn chăm chú ngồi học bài. Đang say sưa học, bỗng một hồi chuông ngân nga vang lên báo hiệu mười giờ, cũng là lúc em học xong bài. Em đứng lên vươn vai thở phào nhẹ nhõm. Từ kẽ cửa hở, những luồng gió mùa thu mát lạnh đang thổi tới, xua đi những cái mệt mỏi trong người em. Em bước ra khỏi bàn, khẽ đẩy cửa cho gió ùa vào. Vừa đẩy cánh cửa ra, trước mắt em trăng sáng vằng vặc làm em khẽ thốt lên:

–   Chao ôi! Đêm trăng mới đẹp làm sao!

Bây giờ ông trăng tròn vành vạnh như cái mâm con đã vượt quá ngọn cây cổ thụ làm cho ánh trăng mùa thu càng sáng tỏ hơn. Ánh trăng trải đều khắp nơi nơi. Trăng đổ dài trên sân gạch in bóng những hàng cau cao lênh khênh. Thân cau thon thon cùng với tán lá cau lắc lư dưới ánh trăng. Từng tàu cau đang phành phạch quạt cho buồng cau con cùng những nụ hoa cau thơm mát. Từng chùm hoa cau trắng tinh nho nhỏ xinh xinh đang thả mình trong ánh trăng hiền dịu. Hương thơm thoáng từ chùm hoa cau làm ai cùng cảm thấy dễ chịu như được ánh trăng tắm mát. Hương hoa dạ hương hoà với hoa cau thơm dịu làm em cảm thấy dễ chịu hơn. Từng cơn gió khe khẽ làm bay mái tóc em. Em cảm thấy người khoan khoái dễ chịu hơn bao giờ hết.

Em đưa tay vẫy chào ánh trăng rồi vào nhà ngủ. Đã nằm xuống giường rồi mà hình ảnh ông trăng cùng bao cảnh vật tắm ánh trăng cứ hiện lên trước mắt em. Chắc rằng tối hôm nay em sẽ mơ mình cùng các bạn đang bay bổng trên không trung chơi đùa với ánh trăng tuyệt đẹp.

Topics #con người #Đất nước #lao động #Ngắm trăng #quê em #tả cảnh #tả đêm trăng #tưởng tượng #văn miêu tả