Kể về một kỉ niệm đáng nhớ đối với một con vật nuôi mà em yêu thích – Văn mẫu lớp 8

Loading...
Kể về một kỉ niệm đáng nhớ đối với một con vật nuôi mà em yêu thích – Văn mẫu lớp 8
Đánh giá bài viết

Kể về một kỉ niệm đáng nhớ đối với một con vật nuôi mà em yêu thích – Bài làm 1 của một bạn học sinh giỏi Văn tỉnh Nghệ An

Tuổi thơ của ai cũng gắn bó với một loài vật nuôi đáng yêu, đó có thể là chú rùa, chú chim hay chú mèo… Riêng với tôi, tuổi thơ của tôi gắn với chú chó Phi Phi dũng cảm.

Phi Phi là chú chó lai béc-giê mà tôi đã.. nhặt được trong công viên! Chuyện là thế này: cách đây chừng một năm, vào buổi chiều tôi đi tập thể dục trong công viên. Đang chạy bộ, tôi chợt nghe tiếng rên yếu ớt trong lùm cây. Tò mò, tôi rẽ đám lá nhìn vào thì thấy một chú chó nhỏ yếu ớt đang nằm rên trong chiếc hộp giấy. Thương chú quá, tôi mang về nuôi. Tôi không ngờ, lúc mang Phi Phi về bố mẹ không những không trách tôi mà còn giục tôi đi lấy sữa cho chú uống nữa!

Loading...

Bây giờ thì Phi Phi đã lớn lắm. Lông chú màu đen mượt, bốn chân cao và chắc. Hai tai lúc nào cũng dựng lên lắng nghe mọi âm thanh xung quanh. Cái mũi thì lúc nào cũng có vẻ khịt khịt như đánh hơi mọi thứ. Phi Phi rất ngoan và can đảm. Khi tối trời, chú luôn ra ngoài hiên nằm canh. Có Phi Phi ở ngoài, cả nhà tôi rất yên tâm đi ngủ. Thế rồi, đến một ngày, có chuyện xảy ra, gia đình tôi đã cảm nhận được sâu sắc sự dũng cảm và lòng trung thành của Phi Phi.

Đó là một đêm mùa đông gió rét. Như mọi hôm, Phi Phi vẫn nằm canh ở ngoài hiên. Cả nhà tôi đang ngủ thì chợt nghe tiếng Phi Phi sủa dữ dội, tiếng chú giằng dây xích loảng xoảng. Bố vội vàng bật dậy rồi nnẹ nhàng cầm gậy lách ra ngoài. Cuối góc vườn, một bóng đen khả nghi đang di chuyển. Thấy động, hắn vội vàng trèo tường hòng thoát ra ngoài. Bố vừa hô hoán hàng xóm vừa lao theo tên trộm. Phi Phi cũng lồng lộn chồm lên, dây xích bị giằng co hết mức. Bố đuổi theo tên trộm, bất ngờ, hắn quay lại đạp mạnh vào bố. Bị lỡ đà, bố ngã xuống. Hắn lợi dụng lúc ấy đè lên người bố, tay phải rút mạnh con dao ra rồi vung lên. Chính lúc ấy, Phi Phi từ đâu lao đến ngoạm vào tay cầm dao của hắn rồi mặc cho gã gian phi đẩy, đạp đánh như thế nào cũng kiên quyết không nhả tay hắn ra. Cuộc vật lộn dừng lại khi các cô bác hàng xóm ùa đến trói gô tên trộm lại. Mẹ tôi vừa xuýt xoa dìu bố vào nhà vừa nhắc chị em tôi lấy sữa cho Phi Phi và đưa chú vào nhà.

Sau hôm ấy, Phi Phi nổi tiếng cả khu phố với câu chuyện “cứu chủ”. Kẻ gian bị bắt sau đó đã khai ra rất nhiều vụ trộm mà hắn nhúng tay vào. Gia đinh tôi và Phi Phi còn được tuyên dương nữa!

Phi Phi vẫn sống cùng gia đình tôi cho đến bây giờ. Chú luôn được cả nhà cưng chiều và yêu quý, đặc biệt là tôi. Phi Phi tuy là một chú chó nhưng có nhiều điều đáng để chúng ta học tập đúng không các bạn!

Kể về một kỉ niệm đáng nhớ đối với một con vật nuôi mà em yêu thích – Bài làm 2

Bun là một chú mèo rất dễ thương. Chả là năm lớp 4, do đạt thành tích cao trong học tập nên bố mẹ đã mua tặng cho tôi một chú mèo xám vằn, loại vật mà tôi yêu thích. Lúc mới về chú rất nhút nhát, chỉ biết nằm ở góc tường thu lu người và buồn. Đến bửa chú chỉ ăn vài miếng rồi tiếp tục hành trình ngủ đông của mình. Được một thời gian khi đã thích nghi với môi trường xa lạ Chú lại trở thành một chú hề cho cả nhà. Lắm lúc Chú đẩy banh, rồi lấy mũi đẩy viên bi vờn qua vờn lại. Tuy hơi hề nhưng Bun biết suy nghĩ lắm! Tôi và Chú là hiểu nhau nhất. Mỗi khi học bài Chú đều quanh quẩn bên tôi, lúc thì trèo lên bàn đẩy đẩy cây viết, lúc thì cuộn tròn mình ngủ sát bên đùi tôi. Ôi, Bun thật đáng yêu làm sao! Lắm lúc tôi ngồi ngắm Bun và thấy Chú có một vẽ đẹp riêng. Bộ lông chú óng mượt xám xám lại xen vào vài cái vằn đen. Hai cái tai vểnh lên lâu lâu lại cọ quậy như chú ý lắng nghe gì đó.

Cặp mắt tròn long lanh nổi bật là hai con ngươi đen nhánh hiện ra. Cái mủi hồng hồng lúc nào cũng ươn ước đánh mùi rất tài. Chân của Chú thì thoăn thoắt mỗi khi có báo động ở đâu chú đều khẩn cấp lao tới liền nhưng chẳng bao giờ nghe tiếng động cả bởi lớp chân có những đệm thịt rất êm và mịn. Tính tình của chú lại càng đáng mến hơn. Mỗi lần tôi vui chú chú chạy nhãy với tôi. Chú trèo lên cây lại nhảy xuống, chạy xung quanh thỉnh thoảng lại cào tôi một cái nhẹ, lúc thì cắn quần rồi chạy y hệt sợ tôi rượt. Những lúc âu yếm, chú nằm gọn trong lòng tôi đòi tôi vuốt ve bộ lông từ khóe mắt xuống tai.

Những lúc tôi buồn hay bị bệnh nhìn vẽ mặt tôi dường như Bun hiểu. Nó như muốn chia buồn với tôi. Nó nằm xuống cạnh tôi lặng im, chẳng đùa giởn như mọi hôm nữa. Tôi mỉm cười nói khẽ: "Chị không giận em đâu mèo cưng ơi!". Nhưng cu cậu vẫn chẳng vui mà còn lại làm nũng nữa cơ. Đúng thiệt là con mèo lắm trò! Suốt thời gian đó Bun là một người bạn thân của tôi lúc vui cũng như lúc buồn. Phải nói là người bạn tri kỉ của tôi thời học cấp I. Từ khi hoàn thành chương trình cấp I phải di cư vào trường nội trú thân yêu tôi phải xa Bun. Trước hôm đi tôi cùng cả nhà và mèo Bun nữa, cùng nhau quây quần bên mâm cơm ấm cúng.

Mọi người nói cười vui vẽ còn tôi thì gắp cho mèo Bun những thứ ngon. Hôm sau, khi chia tay, mọi người. Đây là giờ cao điểm sao ngăn được những giọt lệ rơi. Tôi khóc, mẹ tôi cũng khóc và rồi tôi phải đi, nhưng kìa mèo Bun và nũng nịu như không muốn cho đi. Lúc này tôi khóc càng to và chạy thật nhanh lên xe mặc cho mèo Bun ngơ ngác đứng nhìn rồi buông một tiếng "meo".

Thời gian qua, tôi cứ ngóng từng ngày để được về với gia đình và mèo Bun dù chỉ hai ngày. Mỗi lần về Bun mừng lắm, nó lúc nào cũng ở bên tôi không rời, thậm chí lúc tôi ngủ nó cũng trèo lên giường chui vào chăn ngủ cùng. Thời gian cứ thế đi cho đến một ngày tôi nhận được tin mèo Bun qua đời vì bệnh tự dưng sống mũi tôi cứ cay cay, tôi núp vào một góc, nước mắt giọt ngắn giọt dài, tôi cứ thế nức nở nhớ mèo Bun. Một người bạn tri kỉ, luôn bên tôi lúc tôi vui tôi buồn mà bây giờ lại bỏ tôi một cách thản nhiên như vậy. Và tôi cũng thầm chúc Bun "ở bên kia thế giới" sẽ luôn vui vẻ như những ngày cùng chơi với tôi.

"Bun ơi! Chị yêu em nhiều"

Đến tận bây giờ, những khi buồn tôi lại nhớ đến Bun. Và cứ nghĩ đến những ngày bên Bun lòng tôi thắt lại. "Tại sao trên đời lại có con vật đáng yêu như vậy nhỉ?"

Loading...

Kể về một kỉ niệm đáng nhớ đối với một con vật nuôi mà em yêu thích – Bài làm 3

Gia đình bạn đã bao giờ có một con vật nuôi trong nhà chưa? Tôi chắc chắn rằng sẽ có rất nhiều điều thú vị khi có một người bạn đáng yêu như thế. Riêng tôi vẫn luôn nhớ một kỉ niệm sâu sắc với chú Mướp của mình.

Một hôm, bà ngoại lên chơi mang cho tôi một chú mèo con có bộ long màu tam thể ngộ nghĩnh. Đôi mắt chú màu xanh trong veo tròn như hòn bi ve trông rất dễ thương. Nhà tôi đặt tên cho chú là Mướp. Mướp chỉ sinh được mấy ngày thì mất mẹ nên nó gầy còm, ốm yếu lắm. Nhưng chỉ trong vòng vài tuần được nhà tôi chăm bẵm, Mướp đã béo tròn hẳn lên, bộ lông vàng càng mịn hơn.

Cả nhà tôi ai cũng thích Mướp. Nhưng không hiểu sao tôi lại không ưa nó chút nào. Tiếng kêu của nó vào ban đêm nghe rất giống em bé khóc. Những đêm đầu tiên, tiếng Mướp kêu làm tôi không tài nào chợp mắt được và cảm thấy rung mình. Đêm nào nó cũng kêu làm tôi thấy khó chịu và dần dần tôi thấy nó thật đáng ghét.

Chị tôi cứ lúc rảnh là lại ẵm Mướp trên tay. Còn mẹ thì ngày nào đi chợ cũng mua cá về cho Mướp. Có hôm, tôi dặn mẹ mua cho đôi tất mới. Thế mà lúc mẹ đi chợ về, cá cho Mướp thì có, còn tất cho tôi mẹ lại quên. Hàng xóm qua chơi vẫn khen Mướp dễ thương chứ chả khen tôi câu nào. Thế là tôi đâm ra ganh tị với Mướp và ngày càng ghét nó hơn.

Thế nhưng, hình như Mướp lại rất thích ở bên tôi. Tối nào tôi ngồi vào bàn học là Mướp lại nằm cuộn mình ngay dưới ghế của tôi. Cái đầu của nó dụi vào chân tôi như làm thân. Tôi mặc kệ nó. Cái mõm ướt ướt của nó chạm vào da tôi. Cái cảm giác thật khó chịu. Tôi lấy chân đẩy nó ra xa. Nhưng chỉ một lát sau, nó lại lầm lũi, lặng lẽ nằm ngay bên chân tôi. Chỉ khi nào tôi lên giường và tắt đèn đi ngủ thì nó mới chịu về ổ của mình.

Cứ như vậy, không biết từ bao giờ, tôi đã quen với sự có mặt của Mướp. Không có nó, tôi lại gọi: “Meo, meo … Mướp đâu, Mướp đâu …” khắp nhà để tìm. Dần dần, nó đã chiếm được cảm tình của tôi. Được vui đùa cùng nó là một cách thư giãn của tôi sau khi học xong. Càng lớn, Mướp càng nhanh nhẹn. Nó bắt chuột thiện nghệ đến mức thỉnh thoảng các bác hàng xóm phải sang mượn nó về để trị mấy con chuột phá phách. Mướp thật là một thành viên tích cực không chỉ của nhà tôi mà còn của hàng xóm.

Có một lần, do đểnh đoảng trong lúc dọn dẹp, tôi đã sơ ý làm vỡ chiếc kỉ niệm chương bằng pha lê của bố. Đây là kỉ niệm mà bố rất yêu thích. Lòng tôi nươm nớp lo sợ bị bố mẹ mắng. Trong lúc thu dọn những mảnh vụn thủy tinh tôi bỗng nảy ra ý nghĩ:”Sao mình không đổ lỗi cho con Mướp nhỉ?” Thế là khi mẹ về, tôi đổ lội hế cho con Mướp. Tội nghiệp con Mướp nó bị ăn ba cây roi thay tôi. Nó kêu “méo méo” thật đau đớn. Nhưng Mướp chẳng biết giận mà vẫn đùa nghịch cùng tôi. Lúc đó, tôi cảm giác mình thật ích kỉ và thấy thương Mướp vô cùng. Tôi ôm Mướp vào lòng và thì thầm: “Miu ơi, tha lỗi cho chị nhé!”.

Bây giờ, Mướp đã trở thành một thành viên không thể thiếu trong gia đình và là một người bạn thân thiết luôn ở bên tôi những lúc vui buồn. Nhưng những lúc tôi đi học Mướp phải ở nhà một mình chắc là buồn lắm. Có lẽ tôi phải xin mẹ tìm thêm cho Mướp một người bạn mèo nữa mới được.

LIKE ỦNG HỘ TÁC GIẢ