Anh chỉ là gió của ngàn xưa
Không lạ không quen khắp bốn mùa
Nhưng chỉ một lần sao thấy lạ
Là trời không gió tự dưng mưa
Mưa không ướt áo người con gái
Chỉ ướt bờ mi tuổi học trò
Bởi biết mùa sau rồi sẽ hết
Hết đời con gái hết ngây thơ
Anh đưa em về vùng kỷ niệm
Không bằng cơn gió của hôm nao
Không bằng câu hát màu son sẻ
Bằng chữ vừa đan kín mắt sầu
Mắt em đưa tiễn nhau lần cuối
Là hết từ đây hết cả rồi
Ba vạn sáu ngàn năm chẳng đủ
Cho ngàn thương nhớ lớn lên bơi
Anh bơi trong nỗi buồn xa xứ
Cũng muốn một lần ngược chuyến bơi
Dù chỉ một lần thôi rất khẽ
Ôm chầm bóng cũ cố nhân ơi ….

GQM

Loading...
Xem thêm:  Trăng mười!