Lớp em có nhiều chuyện vui. Em hãy kể lại một chuyện mà em cho là lí thú nhất – Văn mẫu lớp 6

Lớp em có nhiều chuyện vui. Em hãy kể lại một chuyện mà em cho là lí thú nhất – Văn mẫu lớp 6
4.8 (96.02%) 382 votes

Lớp em có nhiều chuyện vui. Em hãy kể lại một chuyện mà em cho là lí thú nhất – Bài làm 1 của một bạn học sinh giỏi Văn tỉnh Nghệ An

Mai Hoạt là đứa hay bày ra chuyện vui trong lớp tôi. Sau đây là một trong những mẫu chuyện vui đó. Hôm ấy, sau khi cô giáo báo cho chúng tôi biết: “ Đúng bảy giờ sáng mai sẽ có một người bạn mới từ Hòa Hưng chuyển về vào học lớp ta ”

Hoạt bàn với các con gái trong lớp tôi là sẽ tổ chức một cuộc đón tiếp thật long trọng. Sớm hôm sau tôi đến lớp khá sớm. Bỗng tôi ngạc nhiên thấy trên bàn giáo viên cắm một thứ hoa dại mà thứ hoa này thường thấy ở ngoài đồng, các bạn cắm thật khéo. Những cánh hoa tím phớt chen lẫn những bông hoa màu đỏ, màu hồng, cành lá còn đẫm sương mai, cánh con gái chúng tôi đã chuẩn bị một bài diễn văn thật long trọng. Đúng bảy giờ cô bạn mới bước vào. Bỗng cái Hoạt hô nghiêm. Hoạt lên giọng chuẩn bị đọc bài “ diễn văn “. Hoạt bắt đầu thế này: “ h… em… è… e… hèm “ làm cả lớp rũ ra cười sau một tràng “ e… hèm “ như thế, hoạt tiếp tục đọc: “ kính thưa “. Hoạt chưa kịp đọc những lời tiếp theo bỗng đột ngột dừng lại vì tiếng kêu:

Loading...

– Hoạt! Có phải Hoạt đó không? – Hoạt sững lại một giây rồi chạy đến ôm chầm cô bạn mới. Hai người bạn mãi trao đổi với nhau quên cả chúng tôi.

Một lúc sau hoạt mới kể cho các bạn nghe về câu chuyện này. Hoạt và Lan ( cô bạn mới ) là bạn học cùng nhau và thân nhau . Sau Lan đi theo cơ quan bố mẹ, từ đó bặt tin nhau bây giờ đột nhiên gặp lại. Sau này chúng tôi thỉnh thoảng lại trêu Hoạt và thêm vào “ e… hèm “ hay nói cách khác muốn gọi hoạt chúng tôi chỉ gọi “ e… hèm “ là mọi người đều hiểu ý. Những lúc đó bao giờ Hoạt cũng cười và đấm vào lưng chúng tôi thùm thụp.

Câu chuyện của tôi chỉ có thế, chuyện lớp tôi hồi ấy buồn cười thật phải không các bạn.

Lớp em có nhiều chuyện vui. Em hãy kể lại một chuyện mà em cho là lí thú nhất – Bài làm 2

Hôm nay, đi học về mà lòng tôi cứ nao nao, một niềm vui cứ khẽ hát trong lòng. Niềm vui ấy thể hiện trên khuôn mặt rạng rỡ nụ cười chứ không mệt mỏi như mọi hôm của tôi. Tối đến, sau khi cả nhà ăn cơm chiều xong, mọi người lên phòng khách còn tôi vẫn cứ tủm tỉm một mình như kẻ ngố. Thấy vậy, mẹ tôi hỏi:

–    Này, hôm nay đi học có gì vui kể lại cho mẹ nghe nào !

Loading...

Mẹ ngồi xuống bên tôi chú ý lắng nghe và tôi hào hứng kể lại .

–    Dạ! Hôm nay, trên đường đi học, con thấy một anh bộ đội đang khệ nệ xách giỏ đầy ắp thức ăn, vừa rinh được giỏ lên xe thì cái ví từ túi quần sau rơi xuống đất mà anh không hay biết. Anh lên xe, đạp nhanh về đơn vị.

Con liền đến nhặt ví và chạy theo kêu nhưng vì anh chạy nhanh quá nên không nghe tiếng của con. Vì tò mò con giở ví ra xem, ôi, tiền nhiều quá, cả giấy tờ nữa! Con nhìn trước, ngó sau, không ai thấy con nhặt cái ví này cả. Với tiền này, con sẽ mua được nhiều cuốn “Đorêmon”, con sẽ tha hồ bao bạn uống nước mía, con sẽ mua được nhiều cái kẹp với nhiều bông hoa rực rỡ, con sẽ cho bạn Xuân tiền để bạn ấy mua cây viết máy mà bạn ấy hằng ao ước… Đủ mọi thứ sắp được thực hiện. Nhưng mà đây là tiền của anh bộ đội đánh rơi chứ nào phải của con? Con quá xấu hổ với những ý nghĩ của mình. Phải chờ và trả lại anh ta ngay thôi. Nếu mất số tiền này anh sẽ khổ biết bao, có lẽ là tiền của đơn vị chứ không phải tiền của riêng anh. Làm sao anh sẽ đền nổi nếu nó bị mất? Cầm ví tiền dầy cộm trên tay mà con băn khoăn quá! Nếu giao cho người khác không biết họ có trả lại cho anh không? Nhìn sang đồng hồ bà chủ quán bên đường, chỉ còn mười phút nữa thôi là đã đến giờ học. Giờ này chắc nhỏ Hân đang đứng trước cổng từng băn khoăn không biết vì sao con chưa đến? Con quyết định nhanh chóng đành phải trễ học vậy. Con ghé quán nước bà cụ gần đó. Cụ lại hỏi con: “Sáo cháu chưa đi học mà ngồi đây”? Con trả lời: “Cháu nhặt được cái ví của anh bộ đội vừa đánh rơi, cháu chờ anh đó lại để trả”. Bà cụ nói:

“Chú bộ đội đó mới lãnh tiền để đi chợ cho đơn vị đó!” Thì ra con đoán đúng, không phải là tiền của anh ấy mà! Một lúc sau, quả nhiên anh bộ đội quay lại dáng đi hớt hải buồn rầu, vừa đi vừa cúi xuống đất như đẽ tìm kiếm vật gì. Từ trong quán, con chạy ra đưa cho anh cái ví. Anh cảm ơn con quá chừng, anh mừng vui rối rít, ôm lấy con mà xoa đầu. Anh lấy ra một xấp tiền nói là tặng con để mua sách và ăn bánh nhưng con từ chối và chạy vụt đi khiến anh tay cầm cái ví, đứng ngơ ngác như trời trồng. Con chạy một mạch tới trường nhưng các bạn đã vào học từ lúc nào.

Tuy bi trễ học nhưng sau khi nghe con trình bày lý do trên một cách ngắn gọn, thầy giáo không quở mắng mà còn khen con trước tập thể lớp. Cũng may mà thầy chưa giảng bài mới vì đang bận trả bài kiểm tra. Con ngồi xuống thở hổn hển, mồ hôi mẹ mồ hôi con chảy đầm đìa. Con được bạn Mai lớp trưởng ngoái xuống đưa bài kiểm tra được trả. Con 10 đỏ chói của môn Toán ở trong khung điểm mà sao con cứ ngỡ ngàng…

–    Đấy mẹ ạ, hôm nay con có hai cái vui lớn như vậy đấy… Mẹ chiêu đãi con gì nào ? Tôi nhõng nhẽo.

Mẹ ôm tôi vào lòng, nụ cười hằn lên những vết chân chim

–    Ôi, con của mẹ…tối nay, cả ba nữa, chúng mình đi ăn một bữa kem và sau đó đi xem phim nhé… Nhưng con đã học bài chưa cơ?

–    Ngày mai là chủ nhật mẹ ạ. Tôi ôm mẹ trong vòng tay nhỏ nhắn của mình để cho niềm vui ngấm dần vào lòng.

LIKE ỦNG HỘ TÁC GIẢ