Phần 2 Đề 51: Kể một đáng nhớ.

Hướng dẫn

BÀI LÀM 1

Nhìn quả địa cầu bằng gỗ, vẽ sơn mài, em lại nhớ tới kỉ niệm hè năm kia.

Hè năm kia, cả nhà em đi nghỉ mát ở . Hôm đó, có mua quả địa cầu bằng gỗ vẽ tranh sơn mài rất đẹp, nhưng lại để quên ở cửa hàng. Khi đi tắm biển xong, mới nhớ. Thế là khi thay quần áo, em một mình đi lấy quả cầu về. Do lúc nãy đi xe ôm chỉ mất vài phút, em cứ tưởng gần. Ai dè đường lại rõ xa. Đi bộ được một quãng đường, em định quay về. Chợt thấy ti vi ở cửa hàng đang chiếu phim “Bao Công”, em liền đứng xem. Được một lúc, nhớ ra, em quay về. Vừa về tới nơi, em đã thấy mẹ chạy lại sụt sịt hỏi em đi đâu. Em chẳng hiểu gì chỉ bảo là đi lấy quả cầu. nhăn mặt nói:

– Trời ơi, tưởng con bị ai bắt cóc, hỏi mấy cô bán hàng họ đều bảo không thấy, hóa ra là con đi lấy quả cầu.

Đúng lúc ấy, một chiếc ô tô cảnh sát đỗ lại. Bố em bước xuống, mặt mày lo âu, bố mắng em một trận tơi bời khi biết em đi mà không chịu xin phép. Một bước xuống nói:

– Thôi anh chị đừng mắng cháu nữa. Nó biết lỗi rồi. Thế rồi chú công an xoa đầu em:

– Cháu gan thật, dám một mình đi lấy quả cầu mà không sợ. Cháu biết không, bố mẹ cháu lo lắm đấy.

Em chỉ lí nhí:

– Dạ… con . Thế rồi chú công an đưa em đến cửa hàng bằng chiếc ô tô ấy.

Xem thêm:  Em hãy thuật lại một buổi dạo chơi thú vị mà em nhớ nhất - Văn mẫu lớp 5

Giờ nhớ lại, em vừa buồn cười vừa trách mình đi mà không biết xin phép bố mẹ. Mẹ em thì chỉ cười và trách yêu em: “Con đúng là ngốc nghếch”.

BÀI LÀM 2

Hôm nay, trong giờ sinh hoạt, lớp tôi có tiết mục kể chuyện. Đến lượt tôi lên kể một kỉ niệm đáng nhớ. Đó là câu chuyện xảy ra cuối tuần trước.

Vào một buổi trưa nắng nóng, tôi rủ thêm mấy thằng nữa cùng ra đầu phố đá bóng. Đá được một lúc thì có một bà lão lại gần tôi hỏi đường. Nhìn bà, tôi biết ngay là bà ở quê ra tìm người nhà. Tôi liếc nhìn tờ giấy ghi địa chỉ mà bà cần tìm. Đây chính là khu nhà mình mà, nhưng làm gì có ai tên là Thu nhỉ. Đáng ra phải rẽ trái, nhưng đang cay cú vì bị thua bóng nên tôi chỉ cho bà cứ đi thẳng đường. Sau khi về nhà ăn cơm xong, tôi cảm thấy rất hối hận. Trời nắng thế này, bà phải lặn lội từ xa tới đây để thăm con cháu, vậy mà tôi đã không giúp được, lại còn.Nghĩ thế tôi vội chạy ra chỗ đá bóng lúc trưa, mong sẽ gặp lại bà. Đúng như tôi mong muốn, tôi gặp lại bà, bà lại hỏi tôi với dáng vẻ mệt mỏi, mồ hôi nhễ nhại. Tôi chỉ cho bà đường vào khu . Lần này, dường như còn nghi ngờ, bà hỏi lại tôi lần nữa. Tôi nói với bà vẻ mặt đầy nghiêm túc. Về nhà, tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Đến nhà, tôi vô cùng ngạc nhiên khi thấy bà đang nói chuyện vui vẻ cùng . Thì ra, bà là cô của . Bà vẫn dịu dàng chào tôi, khuyên tôi lần sau không nên , nhưng bà cũng khen tôi đã biết sửa chữa lỗi lầm.

Tôi kể chuyện này, mong tất cả các bạn hãy rút kinh nghiệm cho mình là không nên nói dối người khác, biết nhận lỗi và sửa lỗi mới là người tốt. Thôi, chào các bạn nhé, tôi phải về để học bài đây.

Theo Yeuvan.com

Xem thêm:  Tả con đường quen thuộc từ nhà em đến trường - Văn mẫu lớp 5
Topics #bố em #bố mẹ #chú công an #gia đình #gia đình em #kỉ niệm #mẹ em #Mẹ tôi #nói dối #tập thể #Vội Vàng #vũng tàu #xin lỗi