Trước cửa nhà em có rất nhiều rất nhiều loài cây ăn quả khác nhau như cây cây chuối, cây nhãn, cây sung… nhưng em thích nhất là cây khế ngọt.

Cây khế này không chỉ cho em những trái khế ngọt lành, mà còn là cây trồng mang ý nghĩa kỷ niệm. Đây là cây mà ông em đã tự tay trồng hơn hai tháng trước khi ông mất vì tai nạn. Lúc ông trồng, các cụ trong xóm đi qua còn trêu ông trồng chuối còn được ăn, già rồi trồng khế có khi không được hưởng. Ông em chỉ cười xòa, mình không ăn được thì để con cháu mình ăn rồi ông quay sang nhìn em thật hiền. Chỉ là lời nói đùa của các cụ già với nhau, nhưng chẳng ai ngờ lại thành sự thực. Ông em mất khi cây khế mới vừa bén rễ, mọc lá non.

Khi ấy em mới đang học lớp hai, sau hai năm, cây khế này đã bắt đầu ra quả. Mặc dù cây vẫn còn thấp, thân của nó mới chỉ to như bắp chân của em, nhưng cành lá xum xuê, lúc nào cũng tươi tốt. Em nghe mẹ nói, đường kính của tán lá cũng phải vào mét rưỡi. Lá khế màu xanhmocj đều tăm tắp, bao phủ lấy những chùm hoa tím nhỏ li ti. Năm nay, hoa mọc di dít cả thân cây, tuy mưa gió khiến hoa rụng bớt đi nhiều, nhưng cuối cùng vẫn cứ là sai trĩu quả.

Quả khế có năm múi, mới đầu nó có màu xanh lá mạ, rối sau đó dần xanh đậm lên, lúc chín thì chuyển màu vàng hấp dẫn. Thỉnh thoảng có quả bị cháy nắng, vỏ còn có chút hồng hồng. Khế nhà em có vị ngót khiết, ăn vừa mát vừa giòn.

Mỗi ngày đi học về, vừa bỏ cặp sách xuống là em liền chạy ra vườn tưới tắm, vun xới cho cây. Em tự hứa sẽ thay ông chăm sóc cho cây khế nhà em thật tốt, để năm nào nó cũng cho ra những chùm quả ngọt lành.