Trước khi ngoại em bay sang Mỹ sống cùng gia đình dì của em, ngoại đã tặng cho em một món quà là chú mèo tam thể. Em rất thích món quà của ngoại, chú mèo trở thành người bạn luôn theo sát em khi em ở nhà.

Em đặt tên cho chú mèo là mun. Hàng ngày, cứ mỗi khi em đi học về là Bông chạy lại gần cọ bộ long mềm mượt vào chân em. Chúng em nô đùa với nhau rất vui, đôi khi em cũng tâm sự những câu chuyện ở lớp cho Bông nghe. Bông lại vểnh đôi tai màu trắng xinh xinh nghe ngóng rồi đưa chân lên cào cào vào tay em như muốn nói Bông cũng hiểu.

Bông có bộ lông ba sắc màu đen, trắng xen kẽ nhau là màu vàng. Lông của Bông mượt mà các sợi long rung rinh uyển chuyển theo từng bước đi của Bông tạo nên từng đợt sóng nhẹ . Bộ lông của Bông như một bộ y phục tuyệt diệu với các màu sắc cân đối hài hòa. Chiếc đầu nhỏ tròn bằng nắm tay người lớn, điểm nhấn chính là đôi mắt tinh anh, trong sáng màu đen vàng thỉnh thoảng Bông lim dim đôi mắt trông rất đáng yêu. Khuôn mặt được điểm sáng bằng cái mũi nho nhỏ, xinh xinh với hai cái lỗ ươn ướt màu hồng phấn. Hai bên khóe miệng những sợi râu mép trắng như cước lúc nào cũng cử động liên tục. Hai đôi chân nhỏ và thon với những bước đi nhẹ nhàng, êm ái. Cái đuôi dài thướt tha, duyên dáng thỉnh thoảng lại ngoe ngẩy theo từng bước đi trông Bông thật duyên dáng của một chú mèo cái. Bộ móng vuốt của Bông rất lợi hại vừa sắc nhọn trông vừa đáng sợ, nó như một vũ khí phòng thân giúp Bông bắt chuột và để tự vệ khi có chuyện xảy ra.

Bông rất thích đươc vuốt ve, chiều chuộng. Những lúc em đang xem tivi, chú nằm vào lòng em cọ người vào bụng em như muốn em vuột ve bộ lông mềm mại của chú. Những ngày nắng ấm, Bông thường ra ban công nằm cạnh gốc chanh, ưỡn cái bụng trắng hồng ra đón nắng. Đôi mắt bắt đầu lim dim, ngắm nhìn những đám mây giữa vòm trời trong xanh lồng lộng.

Ban đêm, Bông tỏ ra là người chăm chỉ và cần mẫn làm việc lắm. Không một xó xỉnh nào mà Bông không lục lọi. Đặc biệt là dưới bếp lũ chuột hay qua lại tìm kiếm thức ăn. Đôi mắt của Bông sang xanh trong đêm tối như những tia hào quang xuyên thủng bức màn đêm để quan sát mọi vật. Dưới đôi bàn chân của Bông được “trang bị” một lớp nệm dày và êm Bông bước đi không một tiếng động. Nơi yêu thích của Bông ngồi rình chuột là phía sau lò vi sóng Bông ngồi yên lặng hang giờ liền chờ đợi những chú chuột đi tìm ăn. Vì vậy, những chú chuột nhắt, chuột cống không thể nào qua khỏi móng vuốt và chiếc miệng với những chiếc răng sắc nhọn của chú.

Em rất quý Bông vì chú vừa là bạn rất tình cảm vừa giúp gia đình em diệt sạch lũ chuột hư đốn. Cả nhà em phong cho Bông danh hiệu “Dũng sỹ diệt chuột”. Em luôn thầm cảm ơn ngoại đã đưaBông đến làm một thành viên trong gia đình em.

Xem thêm:  Văn tả cảnh công viên Thủ Lệ