Tả con lật đật mà em yêu thích – Văn mẫu lớp 4

Loading...
Tả con lật đật mà em yêu thích – Văn mẫu lớp 4
4.6 (91.52%) 479 votes

Tả con lật đật mà em yêu thích – Bài làm 1

Ôi ! Đẹp quá ! Em reo lên khi thấy một chú lật đật thật xinh xắn, trong hộp quà mà mẹ đã tặng em nhân buổi sinh nhật lần thứ chín này của em.

Trông chú mới ngộ nghĩnh, đáng yêu làm sao ! Cứ như một cậu bé bụ sữa đang tuổi tập đi, tập nói. Thân chú thon tròn như một quả trứng gà to lớn. Cái đầu tròn, nhỏ, xinh xinh gắn liền với cái thân mập ú. Chú không có chân, chỉ có đôi tay gắn liền với thân mình. Một búi vải nhỏ dưới cằm như chiếc khăn quàng đỏ rực của các cậu học sinh. Phủ lên cái đầu tròn là một cái mũ vải nhỏ hệt như mũ trùm đầu của những chiếc áo ấm len ấm ngày đông. Thích nhất là khuôn mặt. Dưới đôi lông mày rậm rạp, hiện rõ đôi mắt long lanh, được đính bằng hai viên bi màu xanh nước biển. Cái miệng nhỏ nhắn lúc nào cũng nhoẻn một nụ cười tươi đẹp. Bộ quần áo gắn liền với thân: một chiếc áo khoác bên ngoài, bên trong là áo dây có hình sắc rực rỡ càng làm cho lật đật xinh đẹp hơn.

Loading...

Lúc đầu, em chưa biết rõ về chú, nên khi em chạm vào người, làm chú lắc lư và phát ra những tiếng “loang boang, loang boang” ai nghe cũng rất rất đỗi ngạc nhiên. Lại một lần nữa, em lỡ làm chú rớt từ trên tủ kính xuống, tưởng chú sẽ ngã sòng soãi trên mặt đất. Nhưng không ngờ, sau khi xoay mấy vòng trên không, chú đã đứng xuống mặt đất thật nhẹ nhàng, êm dịu.

Em thích ngắm chú lắm! Mỗi khi chơi xong, bao giờ em cũng cất chú vào chiếc tủ kính thật gọn gàng, ngăn nắp. Em nghĩ em sẽ giữ gìn nó thật kĩ càng, cẩn thận .Vì nó chính là một phần tình thương của mẹ dành cho em.

Tả con lật đật mà em yêu thích – Bài làm 2

Hôm nay là ngày chủ nhật, tôi dọn dẹp lại căn phòng của mình. Khi thò tay vào phía trong của một cái tủ, bỗng tôi nghe thấy âm thanh "long bong! long bong!" Tôi chợt nhận ra đó là âm thanh của một con lật đật. Vâng! Con lật đật này là món đồ chơi đầu tiên của tôi. Quá khứ bỗng trở về với tôi, hồi ấy gia đình tôi nghèo lắm, từ nhỏ tôi chẳng có một món đồ chơi nào cả, nhìn bạn bè có đồ chơi mà lòng tôi cảm thấy thèm thuồng. Rồi một hôm, vào một ngày đẹp trời, mẹ đưa tôi đến cửa hàng bách hóa tổng hợp, khu bán đồ chơi cho thiếu nhi.

Tôi không thể tin được là mình lại được đứng trước một gian hàng mà xung quanh toàn là đồ chơi trẻ em. Cái nào cũng đẹp cũng xinh. Món nào tôi cũng thích. Nhưng mẹ bảo tôi: "Con chỉ được chọn một món đồ chơi mà thôi!". Suy ngẫm một hồi lâu, tôi quyết định chọn con lật đật được đặt ở chính giữa gian hàng.

Con lật đật của tôi mới đáng yêu làm sao, hình dáng của nó tròn xoay như hai trái bóng nhựa ghép lại với nhau, khoác trên mình nó là một chiếc áo màu đỏ thẫm. Trên đầu, lật đật đội chiếc khán màu vàng có viền đăng ten trắng ôm sát khuôn mặt bầu bĩnh. Đôi mắt của nó to, tròn, xanh như hai hòn bi ve, lúc nào cũng mở to trông thật ngây thơ, đáng yêu. Cái mũi tẹt nhưng lại hơi hênh hếch nhìn rất ngộ nghĩnh. Miệng cười rất xinh. Bụng lật đật thắt một cái đai màu vàng nổi bật trôn chiếc áo màu đỏ sẫm. ITai cánh tay lật đật chìa ra hai bên, tròn mũm mĩm dễ thương. Lật đật không biết đi, chỉ ngồi yên một chỗ, nhưng nếu đụng vào lật đật sẽ nghiêng qua nghiêng lại và phát ra âm thanh "long bong! long bong!" nghe thật vui tai.

Từ khi có món đồ chơi này, suốt ngày tôi chỉ ở nhà đùa nghịch với nó, tôi cũng tự hào khoe với các bạn: "Mình cũng có món đồ chơi đây! Một con lật đật mới nguyên." Bây giờ nhìn lại món đồ chơi này trong tôi vẫn còn dấy lên một tình cảm đặc biệt. Tôi lấy khăn lau lại lật đật và đặt nó vào tủ kính để lưu giữ một kỉ niệm khó quên của tuổi thơ ấu.

Tả con lật đật mà em yêu thích – Bài làm 3

Trong chiếc tủ đựng sách của em có riêng một tủ đựng đồ chơi mà em để dành từ lúc bé đến bây giờ. Đồ chơi nào em cũng giữ gìn cẩn thận, vì nó gắn liền với nhiều kỉ niệm. Tuy nhiên em vẫn thích nhất là cặp đôi lật đật mà mẹ tặng cho em sinh nhật hồi 6 tuổi.

Ngày đó em chưa đủ lớn để hỏi tại sao mẹ lại tặng hai con lật đật cho em nữa. Sau này mẹ mới bảo rằng ngày đó em giống như con lật đật, tròn tròn, đáng yêu, hay chạy nhảy, tự ngã lên và tự đứng dậy.

Hai con lật đật của em là một đôi nên có màu sắc giống nhau, chỉ có kích cỡ khác nhau. Mẹ bảo một con là mẹ và một con là con. Con lật đất phải mẹ cao hơn lật đật con một cái đầu. Thực ra hình dáng lật đật giống như số 8, vòng trên bé hơn vòng dưới. Cái đầu của lật đật và thân đều là hình tròn. Nhưng cái đầu nhỏ hơn cái thân một chút để tạo nên sự cân xứng.

Hai con lật đật đều có màu xanh da trời, nhìn rất dịu mắt. Trên gương mặt của lật đật có hai con mắt to và tròn, long lanh như đang nhìn em âu yếm. Cái môi chúm chím màu đỏ nhìn rất dễ thương. Lật đật ít khi mà đứng một chỗ, vì nó không có chân. Lúc ở nguyên một chỗ thì lật đật lắc lư bên này sang bên kia để lấy sự cân bằng. Mặc dù em có xô ngã lật đật thì nó vẫn tự đứng lên được. Đó là đặc điểm riêng có của đồ chơi lật đật.

Những lúc buồn, em thương mang hai con lật đật ra và chơi. Cứ chốc chốc xô nó ngõ rồi thích thú nhìn nó tự đứng lên. Lúc ấy mọi nỗi buồn trong em đều tan biến đi đâu mất vì có hai người bạn thân thiết này bên cạnh.

Loading...

Lật lật được để trên nóc tủ cao để mỗi lần ngồi học em có thể ngắm nhìn để lấy cảm hứng học bài. Nhiều lúc đi ngủ em cũng ôm lật đật vào lòng và ngủ ngon lành.

Em rất yêu thích hai con lật đật này. Em sẽ giữ nó mãi để làm món quà kỉ niệm của mẹ, cho tuổi thơ.

LIKE ỦNG HỘ TÁC GIẢ