Tưởng tượng và kể lại cuộc gặp gỡ với một nhân vật ngụ ngôn mà em đã học – Văn mẫu lớp 6

Tưởng tượng và kể lại cuộc gặp gỡ với một nhân vật ngụ ngôn mà em đã học – Văn mẫu lớp 6
5 (100%) 1 vote

Tưởng tượng và kể lại cuộc gặp gỡ với một nhân vật ngụ ngôn mà em đã học – Bài làm 1 của một bạn học sinh giỏi Văn tỉnh Thanh Hóa

Tôi là Cún con, hàng ngày tôi rong ruổi dạo chơi loanh quanh trong nhà và ít khi được đi đâu xa, do đó tôi ít biết được những việc ngoài xã hội ngoại trừ những chuyện xảy ra quanh mình.

Một hôm tôi tha thẩn chơi ngoài bờ ao xem mấy chú cá rô phi tung tăng bơi lội dưới nước, bỗng tôi thấy tiếng ộp, ộp rất to và thoắt một cái, một anh ếch xanh đã ngồi chồm hỗm trước mặt tôi. Đôi mắt mắt anh mở to nhìn tôi một hồi, rồi đằng hắng giọng, anh hỏi tôi:

Loading...

– Này nhà anh kia. Anh là ai mà dám ngồi trên đất của nhà ta.

Tôi nhận ra đó chính là anh ếch đã trú ngụ khá lâu ở trong ao nhà chủ tôi. Thấy anh ta lớn tiếng, tôi nói:

– Sao anh lớn tiếng như vậy? Đây là nhà anh hả?

– Phải rồi, trên thế gian này có chỗ nào không phải là đất của nhà ta. Bởi ta là chúa tể của muôn loài mà. Ngươi có thấy mỗi khi ta lên tiếng là át hết tất cả muôn loài. Bởi vậy ai nghe thấy tiếng của ta cũng phải khiếp sợ. Đồ nhãi nhép như ngươi kia ta chỉ cần hô lên một tiếng là sợ ngay.

– Anh nghĩ rằng kể cả chúa tể rừng xanh cũng phải khiếp sợ anh ư?

Loading...

– Đúng vậy, ta là nhất nhất, chẳng loài nào vượt qua được ta cả.

Nghe anh ta hênh hoang tôi phì cười:

– Anh dám khinh thường cả chúa sơn lâm kia à.

– Với ta hắn chẳng là cái gì hết.

– Vậy anh có dám đấu với hắn không?

– Ta chẳng sợ, nếu ta mà gặp hắn, ta sẽ cho hắn một trận.

Vừa lúc đó bác Trâu đang nhai rơm ở góc vườn bỗng lên tiếng:

– Thế ngươi có dám đấu với ta không?

Nhìn mặt bác Trâu đỏ nhừ, đôi mắt trợn lên, có lẽ bác bực mình vì sự huênh hoang của anh ếch quá nên mới lên tiếng, chứ thường ngày bác rất hiền lành. ếch ta nghe thấy tiếng bác ồm ồm, và trông dáng điệu lại có ì ạch, nên có vẻ chẳng sợ sệt gì cả. Anh ta nhìn bác một hồi từ đầu đến chân, giọng đầy khinh miệt:

– Hừ, cái thứ như ngươi mà cũng dám trêu ngươi với ta hả.

Bác Trâu lúc này đã bực mình thực sự, bác đi nhanh về phía chú ếch, lấy mõm hất tung chú ếch xanh lên, làm chú ta lộn mấy vòng trên không trung. Tôi hoảng qua vội nhắm tịt mắt lại. Và tôi nghe rất rõ tiếng chú ếch xanh kêu cứu thất thanh.

Nhưng may quá khi rơi xuống thì anh ếch rơi đúng đám lá sen nên vẫn giữ được mạng sống. Anh ta vùng dậy rối rít xin bác Trâu tha mạng. Bác Trâu không thèm nói câu nào, lừ lừ bước đi.

Chờ cho bác Trâu đi xa rồi tôi mới thấy anh ếch lồm cồm nhảy về ổ. Tôi hỏi với theo:

– Anh có bị làm sao không?

– Tôi không sao. Nghe giọng anh ta không còn thấy tự cao như khi trước nữa.

Nói xong anh ếch lặn một mạch, có lẽ anh ta vẫn chưa hết run. Âu đó là một bài học nhớ đời cho anh ta. Có lẽ từ sau anh ta sẽ không còn thói huênh hoang, phét lác nữa.

Tưởng tượng và kể lại cuộc gặp gỡ với một nhân vật ngụ ngôn mà em đã học – Bài làm 2

Xin chào tất cả các loài động vật, cỏ cây hoa lá…Mình là gà con. Mẹ mới sinh ra mình được một tháng nhưng mình thấy mọi thứ đều đẹp đẽ biết bao. Lúc còn ở trong trứng, được mẹ gà ngày ngày ấp ủ, mình cứ nghĩ mình là cao quý nhất. Nhưng từ lúc ra ngoài cuộc sống, mình đã học tập được rất nhiều, song các bạn biết không, có người còn tự cao tự đại hơn mình. Mình xin kể cho các bạn nghe câu chuyện về chú ếch « quen ngồi đáy giếng » một người bạn mình mới gặp hôm qua.

Chả là chú ếch vốn quen sống torng giếng nọ, xung quanh chỉ có vài con nhái, cua, ốc bé nhỏ nên hàng ngày ếch cứ kêu vang ồm ộp khiến các con vật nhỏ kia hoảng sợ, ếch được thế tự đắc, mình là chúa tể.

Ở dưới đáy giếng nhìn lên, ếch chỉ thấy một khoảng trời rất nhỏ, ếch thường nói bằng giọng coi thường, tưởng gì, hóa ra trời cũng chỉ bằng cái vung thôi. Đến con cóc xấu xí còn có thể làm tới cậu ông trời được chẳng lẽ ta lại chỉ bằng thứ cóc xấu xí ấy sao. Và ếch mong có ngày vượt qua miệng giếng.

Ngày hôm qua trời mưa tầm tã, đến ngập tràn cả giếng. Lúc tạnh, cũng là lúc tôi vươn đôi cánh ngắn ngủi chạy một mạch ra vườn. Không ngờ vừa ra đến thành giếng, tôi bỗng nghe tiếng quát to.

Này con vật kia, ngươi tên gì mà gặp ta không hỏi ?

Tôi hốt hoảng toan bỏ chạy nhưng nhìn thấy chú ếch, tôi kịp định thần :

Em là gà con, xin chào anh ếch nhưng sao anh lớn tiếng vậy ?

Ta là chúa tể muôn loài ngươi không biết hay sao ?

Ồ ra vậy ! Tôi nhanh trí nói :

Vậy nếu anh là chúa tể, anh hãy ra kia quát bác vịt xem nào !

Tưởng chuyện gì ! Hãy giương mắt lên mà xem đây này.

Anh ếch huênh hoang nhảy tới trước mặt bác vịt xám nhưng chưa kịp cất tiếng nào thì đã bị bác vịt đớp cho túi bụi. May thay anh chạy kịp nên chỉ bị què một chân. Chiều tối hôm qua anh mới gặp tôi nhưng không còn kênh kiệu nữa.

Thật tôi cứ tưởng ! Nên tôi huênh hoang quá, đâu ngờ mình cũng chỉ là người hiểu biết nông cạn mà thôi. Bây giờ tôi mới hiểu người ta luôn pải học tập không ngừng để mở rộng tầm hiểu biết của mình, không bao giờ được chủ quan, kiêu ngạo. Các bạn trẻ hãy nhớ lấy, đừng để như mình, đi đâu cũng người đời chê "ếch ngồi đáy giếng".

Từ khóa tìm kiếm

  • em hay tuong tuong va ke lai cuoc gap go cua em voi mot nhan vat trong truyen thuyet ma em da hoc
  • tưởng tượng gặp truyện của em với tác giả văn học
  • tuong tuong minh duoc gap mot nhan vat trong truyen ngu ngon em hay ke lai cuoc gap do
  • tuong tuong va ke lai cuoc gap go cua em voi nhan vat ech ngoi day gieng trong ngu ngon
  • tưởng tượng và kể lại cuộc gặp gỡ với môt nhân vât trong chuyên ngu ngôn ếch ngồi dáy giếng ( tôi là út con )
  • viết một bài văn tưởng tượng một cuộc gặp gỡ với một nhân vật văn học lớp 9 mà em yêu quý
LIKE ỦNG HỘ TÁC GIẢ